Có cả một thế giới vô lo và đầy náo nức đang ngấu nghiến một cách say sưa buổi hoàng hôn tuyệt đẹp ấy ở hai bờ sông Seine.
Hơn chín giờ tối, khi người lữ hành bước lên khỏi bến tàu điện ngầm Saint-Michel-Notre-Dame và bắt đầu rảo bước bên bờ sông Senie, trời Paris vẫn còn sáng.
Ráng hồng của hoàng hôn và mây trắng bay cùng với màu xanh như bất tận của da trời tạo thành một bảng màu đầy mơ mộng phía trên Paris, mà những công trình kiến trúc của nó trở thành những nét chấm phá in lên nền trời. Nhà thờ Đức bà, tòa Conciergerie, Bảo tàng Louvre, Bảo tàng d'Orsay, tháp Eiffel, những ống khói, những cây ăng ten, những tầng áp mái, những tháp chuông nhà thờ những câu cầu... trở thành những nét trang điểm rất Paris trên bầu trời mùa hạ. Đó là một buổi tối đầu tháng sáu, trời mát lạnh và hít một hơi thật dài khoan khoái rồi bước đi, tôi tin, chẳng ai tản bộ trên những con đường lát đá ở hai bên bờ sông này không cảm thấy hạnh phúc. Hạnh phúc được tìm thấy. Hạnh phúc được nhân lên. Hạnh phúc được sẻ chia. Dưới bóng những cây xanh, có chỗ chìa ra gần mặt nước. Trên những bờ kè đá. Trên những cây cầu cổ kính bắc ngang qua.
Ở những con đường ấy, có một cuộc sống vui tươi náo nức đang diễn ra. Các đôi hôn nhau, những người bạn tán gẫu và ăn đồ ăn nhanh, những người đọc sách một mình trên bờ kè đá, có ai đó đang tư lự và trầm lặng như thể vừa bước ra khỏi một cuộc tình, những người dắt chó đi dạo, những đôi tình nhân đạp xe đạp. Có cả những người đang ngồi ghế đá, tay cầm chai bia, đắm mình trong những suy tư chỉ người đó hiểu. Đôi khi, có những con tàu du lịch chở đầy người đi ngang qua, trên loa phát tiếng nhạc, và ở đó, những cánh tay giơ lên vui vẻ vẫy vẫy những người ở hai bên bờ, những thanh niên như đang party trên sóng, những khách du lịch say đắm ngắm hai bờ Paris và những cây cầu bắc qua sông Seine.
Trong tích tắc, có cảm giác rằng đây chính là trung tâm thành phố, là nơi cuộc sống diễn ra sôi động nhất, nơi tất cả những gì đẹp nhất, lãng mạn và sôi động nhất đang diễn ra. Người trẻ chỉ muốn thời gian dài thêm để họ tiếp tục mãi những cuộc vui. Những người không còn trẻ bình thản hưởng thụ một trong những buổi chiều đẹp nhất còn lại trong đời.
Khung cảnh thơ mộng ở sông Senie, Paris. Năm 1991, hai bên bờ sông được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới. Ảnh: Ludwig Wallendorff
Có cả một thế giới vô lo và đầy náo nức đang ngấu nghiến một cách say sưa buổi hoàng hôn tuyệt đẹp ấy ở hai bờ sông Seine. Bạn không thể nói bạn yêu ai đó khi bạn không ở bên cạnh người ấy. Bạn cũng không thể nói bạn yêu Paris nếu như bạn chưa từng rảo bộ bên bờ sông Seine. Chẳng thể nào tìm ra một lý do để không yêu Paris trong một buổi chiều đẹp lồng lộng như thế được. Hoặc là bạn tuyệt vọng trong một cuộc tình và bạn cần phải trốn vào một nơi nào đó, xa lánh thế giới và gặm nhấm sự tuyệt vọng, hoặc bạn đến Paris và thấy mình được tái sinh. Paris chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng.
Paris không phải là nơi dành cho những trái tim vỡ hoặc làm cho chúng ta đau khổ. Đấy là thành phố được sinh ra để ta chiêm ngưỡng nó, tôn thờ nó, ngợi ca nó bằng những mỹ từ, ùa đến với nó để cảm nhận hết những vẻ đẹp tráng lệ và nguy nga của nó trong những khối nhà, những con phố, những quán cà phê, những công viên, những khu vườn, nhà thờ và ngọn tháp. Và chính con sông chảy ngang qua nó, tạo nên cảnh sắc của nó, làm mềm đi những nét thô ráp của các cây cầu và bờ kè, biến tháp Eiffel xa xa thành một vật trang trí, đã từ lâu trở thành một biểu tượng yêu kiều của một thành phố thật sự đáng yêu vô cùng.
Điện ảnh càng khiến sông Seine đến gần hơn với những trái tim. Cary Grant và Audrey Hepburn đã hôn nhau cháy bỏng trong một cảnh của phim Charade (1963) bên bờ sông Seine; chàng nhà văn Gil Pender (Owen Wilson đóng) đã đi dạo bên bờ trái sông Seine trong một vài cảnh của phim Midnight in Paris (2011), trước đó, trong đoạn hội thoại ở đầu phim, Gil bảo anh chỉ mơ đến việc đến sống ở Paris, đi dạo ở bờ trái sông Seine với cái bánh mỳ baguette cắp dưới nách, sau đó đến quán Café de Flore nổi tiếng để viết cuốn sách của mình. Sông Seine trở nên lãng mạn hơn bởi những cuộc tình. Chàng Big và nàng Carrie đã hôn nhau say đắm trên cầu Tình (tên thật của nó là Pont des Arts) trong một cảnh lãng mạn của Sex and the City (2004) và rồi họ còn gặp lại nhau một lần nữa cũng trên cây cầu ấy trong And just like that (2021) khi cả hai đều đã già, và tiếp tục câu chuyện đuổi bắt tình yêu của họ. Và dấu vết tình yêu trĩu nặng trên thành của chính cây cầu ấy, với hàng nghìn chiếc khóa của các đôi yêu nhau.
Kỳ 1, Kỳ 2, Hết.
(Trích sách Không ngủ ở Saint Petersburg, NXB Phụ nữ Việt Nam)